Poem logo
Poem logo

ngôn ngữ của ánh sáng

Tác giả: Lâu Văn Mua
Dù bóng tối có dày như tường đá
Ánh sáng vẫn tìm thấy một khe hở
Để đi vào và đánh thức cỏ hoa
Để xoa dịu những tâm hồn vụn vỡ.

Ánh sáng không chỉ đến từ mặt trời
Mà đến từ đôi mắt biết bao dung
Từ bàn tay chìa ra trong bão tố
Dắt nhau qua những khốn khó khôn cùng.

Có những ngày đời xám màu chì đục
Niềm tin tan như khói nhạt trên sông
Hãy nhóm lên một ngọn nến trong ngực
Sưởi ấm lòng mình qua những mùa đông.

Ngôn ngữ của ánh sáng là lặng lẽ
Không cần gào thét, không cần phô trương
Nó len lỏi vào từng hầm mỏ tối
Thắp lên niềm vui trên những dặm đường.

Kẻ bị ruồng bỏ thấy mình được sống
Khi nhận về một ánh nhìn sẻ chia
Kẻ lầm lỗi thấy mình được tha thứ
Khi nắng mai về sưởi ấm bên kia.

Hy vọng là một loài chim không tuổi
Đậu trên cành gai vẫn hót mê say
Dẫu đôi cánh có đôi lần mỏi mệt
Vẫn hướng bầu trời mà vỗ cánh bay.

Đừng tuyệt vọng khi mùa màng thất bát
Đất vẫn còn đây, hạt giống vẫn còn
Chỉ cần ta chưa thôi ngừng khao khát
Sẽ có ngày xanh mướt những sườn non.

Chúng ta là những người mang ánh lửa
Đi qua đêm dài của lịch sử buồn
Để thắp lại những đền đài đổ nát
Bằng tình yêu thuần khiết giống nguồn mương.

Hãy viết tên hy vọng lên mặt nước
Để sóng mang đi khắp các đại dương
Cho những người đang chìm trong tuyệt vọng
Thấy phía chân trời rực rỡ ánh dương.

Cuối cùng rồi cái thiện sẽ ở lại
Như ánh bình minh bất diệt mỗi ngày
Xua tan đi những u minh sợ hãi
Cho loài người cầm chặt những bàn tay.

19.01.2018

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm