ánh tà dương Tác giả: Toàn Tâm Hòa
ÁNH TÀ DƯƠNG. Thơ : Toàn Tâm Hòa. Ai đem thả ánh tà dương. Lung linh giữa chốn vô thường như mơ. Trần gian cũng lắm bất ngờ. Ta vừa nhặt được tình cờ ngang qua. Tơ trời vàng óng thướt tha. Ta đem gói lại làm quà tặng... |
ánh tà dương Tác giả: Lê Huy Trứ
Cô đơn hiu quạnh mối tình si
Thuở ấy ngây thơ ủ bóng hình
Phố đó đường xưa người trong mộng
Rêu phong cỏ dại ánh tà dương |
在夕光里 trong ánh tà dương (in the glow of dusk) Tác giả: Cố Thành
Bản dịch tiếng Việt và tiếng Anh của Cung Fa. Trong Ánh Tà Dương. ::: Cố Thành :::. Trong ánh tà dương, môi em mím chặt:. “Chỉ còn 15 phút”. Nghĩa là: Bây giờ trình diễn màn bi kịch. “Ta phải xa nhau, mười năm -... |
vơi bớt não nùng Tác giả: Nguyễn Sông Tiền
Ở nơi nào đó rất xa. Người ta vẫn gọi đó là sơn khê. Đi chơi thì gọi thú quê. Mến yêu thì gọi bốn bề cảnh thanh. Xưa hiu hắt ngọn đèn xanh. Bông lau trước gió vờn quanh chân đồi. Sông trong nước lững là trôi. Có người đêm... |
chiều phi trường Tác giả: Trần Đại - Trandaik
Chiều Phi Trường. Họ tiễn đưa nhau nơi phi trường. Biệt ly dưới ánh tà dương. Nhìn nhau mà không nói. Nên câu giã từ. Em ở lại! Anh đi! Dạ! Người ta. Ôm nhau hôn. Trao lời ly biệt. Hai người chỉ nhìn thôi... |
bến ven sông Tác giả: Nguyễn Tâm Hàn
Một vùng mây nước bao la
Cây nghiêng soi bóng, ánh tà dần buông
Gác chèo thuyền đậu bến sông
Quán tranh đợi khách bên dòng trường giang
NguyễnTâmHàn |
em thế nạ từ độ đó đến nay Tác giả: Hữu Anh
Em thế nào rồi. Gặp người xứng đáng chưa ? Người em thương và nhắn tin với em mỗi tối. Anh ấy chẳng ngại ngần hay giả vờ từ chối. Những lúc em buồn anh ấy vẫn cạnh bên. Em thế nào rôi. Còn bật khóc lúc nữa đêm. Nghĩ về... |
say Tác giả: Mr.Smile
Anh ta say đến mức người khác cũng bắt đầu trở nên say và
say hơn. |
thu và anh Tác giả: Diên Vỹ
Thu đến với đất trời (định luật không thay). Anh đến với em (loài người cần khát vọng). Thu chưa từng lỗi hẹn ( mãi mãi vẫn là không). Em - anh, ta mặc định luật của đất trời, .......................cứ xa , và xa nhau... |
hôm nay gió lộng tóc bay Tác giả: Tùy Anh
Anh còn nhớ những chiều vương. Mây, giăng xám suốt con đường mình qua. Hai đứa cứ ưa la cà. Tay trong tay, mắt trong ta bao tình. Rồi những đêm trăng lung linh. Giữa hai hồ nước, chúng mình ngồi ăn. Có chăng duyên... |