Poem logo
Poem logo
Tác giả: Trần Tế Xương
Tác phẩm: Tổng số có 123 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
chợt giấc
Tác giả: Trần Tế Xương

Nằm nghe tiếng trống, trống canh ba Vừa giấc chiêm bao chợt tỉnh ra Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả Việc gì mà thức một mình ta ?

chữ nho
Tác giả: Trần Tế Xương

Nào có ra gì cái chữ nho ! Ông nghè, ông Cống cũng nằm co. Chi bằng đi học làm ông Phán Tối rượu sâm banh, sáng sữa bò !

chúc tết
Tác giả: Trần Tế Xương

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:. Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu. Phen này ông quyết đi buôn cối. Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu. Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:. Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ? Phen này, ắt hẳn gà...

chửi cậu ấm
Tác giả: Trần Tế Xương

Ấm Kỉ này đây, tớ bảo này : Cha con mày phải cái này cay ! Thôi đừng điếu tráp nghênh ngang nữa, Thằng tiểu Phù Long nó chửi mày.

cô hầu trách quan lớn
Tác giả: Trần Tế Xương

Chỉ trách người sao chẳng trách mình ? Mình trung đâu đấy, trách người trinh ? (1). Áo dầy cơm nặng bao nhiêu đứa ? Chiếu cạnh giường bên, mấy hột tình ? Tơ tóc nỗi riêng thì xét nét. Giang sơn nghĩa cả nỡ mần thinh !...

cô tây đi tu
Tác giả: Trần Tế Xương

Rứt cái mề đay ném xuống sông. Thôi thôi tôi cũng "mét xì" ông ! Âu đành chùa đó, âu đành phật. Cũng chẳng con chi, cũng chẳng chồng. Chớ thấy câu kinh mà mặc kệ. Ai ngờ chữ "sắc" hoá ra "không" ! (1). Tôi đây cũng muốn...

cười mình
Tác giả: Trần Tế Xương

Nước muốn cho trong phải đánh phèn. Cớ sao lại giữ thói bon chen. Sá chi người thế lòng xanh trắng. Chỉ tại thân ta vận đỏ đen. Ðể bụng phải đeo điều nhẹ nặng. Ôm tai mặc quách tiếng chê khen. Làm chi việc ấy mà lo liệu. Ai...

dạ hoài
Tác giả: Trần Tế Xương

Kìa cái đêm nay mới gọi đêm ! Mắt giương, trong bụng ngủ không them Tình này ai tỏ cho ta nhỉ ? Tâm sự năm canh một ngọn đèn.

đại hạn
Tác giả: Trần Tế Xương

Dạo này đá chảy với vàng trôi. Thiên hạ mong mưa đứng lại ngồi. Ngày trước biết gì ăn với ngủ. Bây giờ lo cả nước cùng nôi. Trâu mừng ruộng nẻ cày không được. Cá sợ ao khô vượt cả rồi. Tình cảnh nhà ai nông nỗi ấy. Quạt mo...

dại khôn
Tác giả: Trần Tế Xương

Thế sự đua nhau nói dại khôn. Biết ai là dại, biết ai khôn. Khôn nghề cờ bạc là khôn dại. Dại chốn văn chương, ấy dại khôn. Này kẻ nên khôn đều có dại. Làm người có dại mới nên khôn. Cái khôn ai cũng khôn là thế. Mới biết...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm