tôi là hồ cẩu lang
Tôi, kẻ nổ chúa, lại dễ quên,
Đời tôi bao tên, tôi chừng quên hết.
Nên họ Hồ (Quang) tôi yêu thắm thiết,
Phải lấy đặt tên đất chiếm, miền Nam.
Nghiện rượu từ sớm nên mắc “ăn giây mơ”,
Gia đình, con cái, tôi thường không nhớ,
Tình đầm, vợ Tàu, các nàng bé nhỏ,
Từng trong tay tôi, môi má kề nhau…
Ấy nghĩa là chưa quên hẳn đâu,
Trong những đêm thâu tôi còn nhớ lắm!
Chỉ khi giữa ban ngày ban mặc,
Tôi đờ đẫn cười như chú rối mà thôi.
Ịt ẹ thằng Cu, nó hãm đời tôi.
Cấm tôi về Tàu, sợ thăm vợ cũ,
Cấm luôn tôi về Nghệ An Hà Tĩnh.
Nó siết cầm tôi trong những biệt phủ.
Thôi đành vậy thôi, tôi biết làm chi!
Cãi lại nó chửi, nó tiễn tôi đi,
Không còn giáp áo, miếng ăn, chỗ ngủ,
Hoặc giả thủ tiêu, bởi nó rất lỳ.
Tôi kính xin chúng, sau khi lìa đời,
Hãy hỏa táng tôi, tro đem vùi đồi
Ba miền Việt Nam, để tôi nghỉ ngơi.
Sao chúng bày phơi tôi dưới mặt trời?
Để nghìn tội lỗi tôi bị chiếu soi,
Để nằm trình diễn, bán vé người coi...
Trời ơi, bao lâu tôi không được tắm,
Mục nát xương da, hôi thối rụng rời.
(Cu = Đồng)
(Ăn giây mơ = Alzheimer)
|
Bài này đã được xem 72 lần
|
|
Người đăng:
|
Hồ Quang
|
|
|
|