Poem logo
Poem logo

những hạt ngô nảy mầm từ đá

Tác giả: Lâu Văn Mua
Cha tôi gùi núi trên lưng suốt một đời
Mẹ tôi nhai sương để nuôi bầy con nhỏ
Đất ở đây hiếm như hơi thở
Phải nhét hạt ngô vào hốc đá mà cầu kinh
Cây ngô mọc lên, xanh đến rợn người
Như những ngón tay vươn ra từ huyệt mộ
Chúng tôi ăn đá để lớn
Uống nước từ những khe nứt của mây
Cái nghèo như con hổ đói nằm phục bên bếp lửa
Mắt nó đỏ quạch màu ráng chiều
Sợi lanh thô dệt nên cuộc đời
Trắng như vôi, dai như dây rừng
Đừng hỏi vì sao người Mông thích đứng trên cao
Bởi dưới thấp, nỗi buồn dễ bị lấp cạn
Trên đỉnh núi, ta gần với trời hơn
Để nghe thần linh thở dài trong gió bấc.

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm