khúc ru bùn đất
Ngủ đi những hạt mầm vừa thoát thai từ kẽ nứt
Đất không còn đủ mỡ màu để nuôi nấng những kiêu hãnh
Chúng ta lớn lên bằng nước mắt của những đám mây đen
Bằng mồ hôi chua chát ngấm qua lớp áo sờn vai
Mẹ tôi nhai trầu rồi nhổ vào hư vô những vệt đỏ
Như những vết máu của thời gian chưa kịp liền sẹo
Con rạch nhỏ mang hình hài một tiếng thở dài
Lau sậy mọc lên che giấu những cuộc chia ly âm thầm
Tôi thấy những bóng ma của lúa nhảy múa trên cánh đồng cháy
Gió thổi rát mặt những kẻ không nhà không cửa
Đừng hỏi tại sao lòng mình lại khét vị đồng chiêm
Khi lưỡi cày đã liếm sạch những giấc mơ thơ dại
Bàn tay cha chai sần như vỏ cây tràm cổ thụ
Nắm lấy hoàng hôn mà vắt ra bóng tối
Chúng ta là lũ trẻ được nuôi bằng cá khô và nắng cháy
Chẳng biết bao giờ mới tìm thấy lối ra
Cứ cuộn tròn trong lòng đất mà nghe tiếng dế khóc
Chờ một ngày hóa kiếp thành một vạt cỏ xanh.