còn dư tương tư
Tưởng đâu đã trả xong rồi,
Ai ngờ gió cũ ghép đôi vầng sầu
Nỗi niềm lạc nẻo đêm sâu?
Niệm xưa réo gọi biết đâu mà lần
Tưởng xa mà hóa thêm gần
Trăng treo ngòi bút… bâng khuâng dạ nào
Buồn vui tưởng đã qua mau
Nào hay chữ viết nhuốm màu tương tư
Đêm dài, tâm trạng còn dư
Thi nhân trót dại, thì ừ... đa mang
Hồn ai ngược gió qua ngàn
Đánh rơi thi hứng vào trang úa vàng
Người đi nhặt chữ cuối hàng
Ghép thành thế sự vương mang nửa vời
Nếu mai ai hỏi đôi lời
Xin cười đáp nhẹ: "trót đời thi nhân"