Poem logo
Poem logo

trò chơi kí ức 1

Tác giả: Thiên Ân
TRÒ CHƠI KÝ ỨC 1
Trò chơi ký ức gọi thầm
Một vùng sương khói âm thầm bước ra
Bàn tay chạm phải hôm qua
Ngỡ đâu giữ được, hóa là gió bay

Trò chơi lật lại những ngày
Trang xưa chưa kịp cầm tay đã rời
Một người đứng giữa khoảng trời
Một người khuất bóng cuối lời chưa trao

Trò chơi nhặt lại chiêm bao
Rơi trong kẽ lá, lao xao cuối mùa
Câu thề gãy nhịp cơn mưa
Nghe như còn đó… mà vừa rất xa

Trò chơi vẽ lại chúng ta
Bằng màu ký ức nhạt nhòa phai phôi
Mắt xưa giờ đã khác rồi
Nhìn nhau không dám gọi lời thân quen

Trò chơi đốt một ngọn đèn
Soi vào dĩ vãng lênh đênh phận người
Thấy mình của một thời vui
Đang đi lạc giữa cuộc đời của ta

Trò chơi khâu lại vết xa
Kim đau chạm phải xót xa mấy lần
Càng khâu càng rối tơ ngân
Càng quên càng nhớ, càng gần càng xa

Trò chơi chẳng có lối ra
Người đi để lại mình ta với mình
Ngỡ là đã hết cuộc tình
Nào ngờ ký ức tự sinh thêm đời

Trò chơi khép lại bên trời
Ai đem cất hộ một thời đã qua?
Hay ta cứ mãi thật thà
Chơi hoài trò ấy… đến già chưa thôi…
Ngày 26/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm