Poem logo
Poem logo

trò chơi kí ức 3

Tác giả: Thiên Ân
TRÒ CHƠI KÍ ỨC 3
Trò chơi mở mắt chào đời
Bàn tay bé xíu nắm lời gió ru
Tiếng cười rơi xuống sương mù
Mẹ hong giấc ngủ, mùa thu rất hiền

Trò chơi chập chững đầu tiên
Rắn rồng theo bóng bạn hiền mà đi
Ngã đau lại đứng dậy thì
Bụi bay một thoáng, biết gì hơn đâu?

Trò chơi áo trắng qua cầu
Ngổn ngang trang vở nhuộm màu mộng mơ
Một người đứng cuối hàng chờ
Chưa vui gọi đã thành bờ xa xôi

Trò chơi chạm mắt bồi hồi
Môi run giữ một khoảng trời chưa tên
Tựa như cổ tích ban đêm
Sáng ra mới biết không bền được lâu

Trò chơi mưa gió qua cầu
Hai người chung lối, một màu đắn đo
Có khi lặng lẽ so đo
Có khi giông bão giằng co guộc gầy

Trò chơi buông một vòng tay
Người đi không hẹn, người này đứng trông
Sông dài chảy suốt mùa đông
Một câu chưa nói hóa dòng quạnh hiu

Trò chơi soi bóng xế chiều
Mái đầu lấm tấm những điều đã qua
Nhìn mình như một người xa
Gọi tên ký ức cũng là gọi quên

Trò chơi khép lại bên thềm
Gió thôi kể chuyện, trăng mềm ngủ yên
Ai đem trả lại bình yên?
Hay ta đã hóa một miền chiêm bao...
Ngày 27/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm