đôi khi cứ tưởng
Đôi Khi Cứ Tưởng
Đôi khi cứ tưởng mình còn trẻ,
Nghe tiếng ve ngân lại bồi hồi.
Ngỡ đâu sân trường còn nắng hạ,
Bạn bè năm cũ vẫn chung đôi.
Đôi khi cứ tưởng còn trai trẻ,
Bước chân nhanh giữa những con đường.
Tim vẫn rạo rực mùa thương nhớ,
Mắt vẫn tìm ai giữa phố phường.
Đôi khi cứ tưởng đời trung niên,
Chưa níu thời gian vướng ưu phiền
Chưa nghe tóc bạc về trên trán,
Chưa thấy chiều buồn ôm nỗi riêng.
Rồi một sớm mai nhìn gương cũ,
Giật mình tóc trắng tự bao giờ.
Nếp nhăn lặng lẽ nơi khóe mắt,
Gom cả buồn vui thuở dại khờ.
Đôi khi cứ tưởng ngày còn rộng,
Còn lắm mùa hoa để đợi chờ.
Mới hay năm tháng như mây thoảng,
Thoắt đã xa rồi những ước mơ.
Nhưng thôi, dẫu tuổi đời chồng chất,
Dẫu bóng hoàng hôn phủ mái đầu.
Ta vẫn nâng niu từng khoảnh khắc,
Mỉm cười đi hết cuộc bể dâu.
Đôi khi cứ tưởng mình còn trẻ,
Ấy là hồn vẫn giữ tươi lành
Tuổi già chỉ bạc màu sợi tóc,
Chứ lòng còn mãi nét xuân xanh.
Mar 26, 2021
Viễn Phương (OVQ)