khi mùa hạ qua mau 4
KHI MÙA HẠ QUA MAU 4
Mùa hạ cuối nghiêng chiều qua ngõ vắng
Nắng hanh hao phủ kín bậc thềm trường
Tiếng ve nhỏ rơi không gian im lặng
Gió mang sầu về tận cuối mù sương.
Cổng trường cũ âm thầm nằm muôn thuở
Đứng trơ vơ nhìn năm tháng đi qua
Hàng phượng đỏ bỗng hóa thành tro nhớ
Rắc xuống lòng bao hạt bụi phôi pha.
Ta với em như hai bờ xa cách
Một dòng đời lặng lẽ chảy vô biên
Mắt em khuất giữa ngàn trùng hiu quạnh
Để hồn ta nghiêng bóng xuống ưu phiền.
Lớp học cũ còn treo màu nắng nhạt
Bảng đen buồn lưu dấu một bàn tay
Những lời hẹn đôi mắt tròn ngơ ngác
Đã theo chiều mây trắng khuất chân mây.
Mùa hạ chết trên cành cây lặng gió
Lá âm thầm rơi rụng giữa hư không
Nghe thời gian đổ dài qua bến nhớ
Một con thuyền bỏ bến giữa dòng sông.
Em viết mãi nghìn trang lưu bút cũ
Chữ nghiêng nghiêng như cánh nhạn xa bầy
Ta đứng lại bên trời chiều cô tịch
Nghe tuổi xanh chìm khuất cuối heo may.
Từ dạo ấy sân trường thành bến vắng
Khói hoàng hôn phủ tím cả tâm hồn
Người đã khuất bốn mùa thời bụi phấn
Ta còn mang một góc hạ hoàng hôn.
Ngày 3/7/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|