Poem logo
Poem logo

khi mùa hạ qua mau 9

Tác giả: Thiên Ân
KHI MÙA HẠ QUA MAU 9
Hạ đi chẳng đợi một lời
Nắng vàng sót lại bên trời quạnh hiu
Ve sầu đứt mạch tơ chiều
Âm vang còn vọng những điều đã xa.
Sân trường phủ bóng phôi pha
Hàng cây đứng lặng như là nhớ ai?
Phượng hồng đỏ cháy riêng tây
Bây giờ rụng xuống bên đời quẩn quanh
Mây trôi cuối bãi trời xanh
Mang theo tuổi ngọc mong manh khuất rồi
Người đi qua những mùa vui
Chỉ còn chiếc bóng ngậm ngùi theo sau.
Thương dòng lưu bút bao lâu
Nghiêng chi nét mực nhuốm màu thời gian.
Trang đời lật giữa hợp tan,
Mỗi dòng chữ nhỏ chứa ngàn nhớ thương.
Chiều buông xuống vạn nẻo đường
Nghe trong cỏ lá vô thường gọi nhau
Đất trời rộng, kiếp người đau
Trăm năm như hạt mưa sầu giữa không.
Con chim lạc cuối tầng không
Cánh nghiêng chở nặng nỗi lòng thi nhân
Mùa đi chẳng chút phân vân
Để người ở lại bâng khuâng với đời.
Thu về lá đổ đầy vơi
Gió mang hơi lạnh qua đồi cô liêu
Sông dài chảy dưới mây chiều
Như dòng kỷ niệm dắt dìu tháng năm.
Bao nhiêu mộng đẹp âm thầm
Theo mùa hạ khuất xa tầm mắt ai
Chỉ còn trời đất miệt mài
Và người đứng ngóng bóng ngày đã qua.
Mai này dẫu có cách xa,
Sân trường cũ vẫn nhạt nhòa trong sương.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn
Mùa hạ ấy vẫn vàng son một thời
Hạ đi...
Lòng chớm chơi vơi,
Nghe như chiếc lá rụng rơi giữa trời
Nghe như một kiếp con người
Thoáng qua thế kỷ rồi trôi về nguồn.
Ngày 12/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm