khi mùa hạ qua mau 7
KHI MÙA HẠ QUA MAU 7
Đừng đi nữa, hỡi mùa hè yêu dấu!
Ta còn đây với nắng mới trên vai
Với tiếng ve đang cháy đỏ tháng ngày
Với phượng thắm như môi người thiếu nữ.
Sao vội thế? Hạ ơi, sao vội thế?
Mới hôm nào gió biếc đậu trên cây
Mới hôm nào mắt biếc ngước thơ ngây
Mà tất cả đã nghiêng về dĩ vãng.
Ta muốn níu những hàng cây đứng lặng
Muốn buộc trời trong một sợi tơ xanh
Muốn giữ nguyên màu áo trắng mong manh
Đừng phai nhạt giữa dòng đời xuôi ngược.
Ôi tuổi trẻ! Một dòng sông thao thức
Chảy qua lòng chẳng trở lại bao giờ?
Mỗi sớm mai là một cánh hoa nở
Mỗi chiều buông ôm nhung nhớ vời xa
Tiếng ve đó như nghìn tim đang thức
Đập bồi hồi trên vòm lá cao xanh
Mà thời gian vẫn lặng lẽ vô tình
Đi từng bước giữa hồn ta rớm nắng.
Em có biết khi phượng hồng rơi vắng
Là trong tôi một khoảng trời rưng rưng
Những trang lưu bút khép lại nửa chừng
Mà thương nhớ vẫn chưa từng khép lại.
Có những điều chưa một lần nói phải
Có những người chưa kịp giữ đã xa.
Cứ thế thôi...như nắng cuối bóng tà
Như cánh bướm bay qua rồi mất hút.
Ta sợ lắm những chiều thu chớm chút
Một chiếc lá vàng cũng đủ xốn xang.
Bởi trong kia mùa hạ sắp sang trang
Mà tuổi trẻ cũng âm thầm sang tuổi.
Này gió hỡi, xin đừng mang đi vội!
Mùi hoa thơm còn sót lại trên cành
Này thời gian, xin hãy chậm cho đành
Cho ta sống thêm một lần tuổi ngọc.
Cho sân trường còn lao xao tiếng học
Cho hàng cây còn đổ bóng trưa hè
Cho mắt ai còn ánh lửa say mê?
Cho giấc mộng chưa thành câu ly biệt.
Nhưng hạ vẫn đi...như muôn đời tha thiết
Đẹp đến đau nên chẳng thể ở lâu
Ta đứng nhìn phượng đỏ rụng bên cầu
Nghe tuổi trẻ đi qua trong lá đổ.
Ôi mùa hạ!
Người tình xưa muôn thuở
Đã đi rồi còn ở mãi trong tim
Ta càng yêu càng thấy phút lặng im,
Là tiếng bước của thời gian rất khẽ.
Và ta hiểu:
những gì ta yêu mến nhất
Chính vì mong manh nên đẹp vô ngần
Hạ qua rồi...
còn một khoảng bâng khuâng
Đỏ như lửa cháy suốt đời thương nhớ.
Ngày 10/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|