tình là niềm đau
Sang sông đã lỡ chuyến đò
Yêu nhau đã lỡ câu hò đưa duyên
Từ nay thôi hết thuyền uyên
Đò xa bến vắng, tình duyên ngăn dòng.
Từ nay xa cách tình hồng
Người nam kẻ bắc, cho lòng quạnh hiu
Em về với nỗi buồn thiu
Mênh mông cõi vắng, đìu hiu một mình.
Gió sông khẽ hát rì rào
Cho ai lẻ bạn tìm vào lãng quên
Dòng đời thay đổi chông chênh
Còn đâu mộng ước buồn tênh cõi lòng.
Anh về tìm mối lương duyên
Còn em cất bước nên duyên với chồng
Người đi uống chén rượu mừng
Người còn ở lại cố mừng để đau.
Nếu mai mình có gặp nhau
Xin anh đừng nhắc nỗi đau thuở nào
Để cho tình buồn hôm nào
Vùi chôn kỷ niệm cho vào thiên thu.
Phuong Vuong