thuở ấy xa người 3
THUỞ ẤY XA NGƯỜI 3
Xa người, trời bỗng rộng vô biên
Một chiếc lá thu rơi đủ não phiền
Gió chỉ khẽ qua thôi mà cũng lạnh
Vì em đi, mùa hạ đã không nguyên.
Ngôi trường cũ còn rung màu nắng cũ
Ghế đá buồn nằm nhớ bóng đôi ta
Tà áo trắng một lần bay trước gió
Mà nghìn năm còn phấp phới trong ta.
Ta muốn níu thời gian đừng trôi nữa
Giữ môi cười đừng úa bởi chia xa
Giữ ánh mắt từng làm tim thức dậy
Giữ bàn tay từng ấm những chiều tà.
Em có biết từ ngày em khuất bóng
Mỗi con đường đều vắng một mùa hoa
Ta đi giữa bao người quen mặt ấy
Mà hồn mình như lạc giữa bao la.
Trăng vẫn sáng trên hàng cây trước ngõ
Sao vẫn đầy trên những mái hiên xưa
Chỉ tình cũ đã thành cơn mộng mỏng
Vỡ trong lòng như giọt nắng sau mưa.
Ta sợ lắm những điều không trở lại
Sợ thời gian lặng lẽ xóa môi hồng
Sợ một sớm tên em thành kỷ niệm
Như lá vàng rơi mất giữa dòng sông.
Xa người, ôi cái xa nào chịu nổi!
Một đời yêu đâu dễ hóa hư không
Em mang hết tuổi xuân ta đi mất
Để tim này còn thức đến vô cùng.
Ngày 5/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|