Poem logo
Poem logo

thuở ấy xa người 2

Tác giả: Thiên Ân
THUỞ ẤY XA NGƯỜI 2
Xa người, thu xuống giữa không gian
Lá mỏng nghiêng chiều rụng ngỡ ngàng
Mấy nhánh bàng khô sầu gió lộng
Bâng khuâng trường cũ khói mơ màng.

Sân vắng còn in màu nắng nhạt
Hàng cây im lặng cúi đầu xanh
Tà áo năm nào bay rất khẽ
Mà hồn ta dậy sóng mong manh.

Từ độ em về nơi cuối nẻo
Dòng đời chia mấy nhánh sông xa
Bến cũ cỏ hoang buồn đứng đợi
Chiều buông tím ngắt bóng tà sa.

Trăng lạnh treo trên trời viễn mộng
Sao chìm đáy mắt một niềm đau
Ngàn năm sương phủ hồn cô quạnh
Một bóng người đi khuất địa đầu.

Ta đứng bên thềm nghe lá đổ
Nghe mùa năm tháng rụng âm thầm
Thời gian gánh nặng ngàn thương nhớ
Bước mãi qua đời chẳng ghé thăm.

Có phải tình xưa thành khói nhạt
Tan vào mây trắng cuối chân trời?
Có phải lòng người như chiếc lá
Rời cành là mất dấu nhau thôi?

Xa người, giọt nắng dài vô tận
Một mảnh hồn ta lạc giữa đời
Đêm rộng bốn bề nghe gió thổi
Sầu dâng như nước ngập đầy vơi.

Trường cũ còn kia, hàng phượng cũ
Chỉ riêng duyên cũ đã xa rồi
Nguyệt cầm ai gảy bên sông vắng
Đứt một dây đàn, lạnh một trời.
Ngày 5/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm