từ trên cao
Tác giả:
Cung Fa
Từ trên cao nhìn xuống. Những bầy cây lắc lư nhảy múa. Mỗi loài một dáng vẻ. Kiêu hãnh và hân hoan. Mặt nước là thân cá bạc. Vảy óng ánh xốn xang. Cũng có những thân cá vàng. Phơi mình diễm kiều vương giả. Từ trên cao...
|
tự hủy
Tác giả:
Cung Fa
Như dòng sông. Không thể về chốn cũ. Trôi và trôi. Tan vào đại dương. Không đừng được. Như loài cá hồi. Ngược dòng. Tự huỷ. Ẩn thức thôi thúc. Khoái lạc. Trong sự mất mát và chết chóc. Một con đường ma mị. Phải bước...
|
tự hối
Tác giả:
Cung Fa
Anh lỡ phạm tội hình muôn kiếp trước. Để kiếp này thương con nhỏ kỳ khôi. Giống hung bạo, ít nói, ít cười. Mà tay nó gầy giông, gầy lửa, vẻ hiền lặng nhưng lòng lam nham vôi vữa. Nó nơi đây, mà óc chốn xa xôi. Suốt quãng...
|
trong giấc ngủ anh
Tác giả:
Cung Fa
Ngón cái vuốt da em, bốn ngón kia dần lỏng. Anh đã vào giấc ngủ, tiếng ngực thở phập phồng. Tay khẽ đưa, đều đặn, nỗ lực ru giấc em, như khoảng trời ấu thơ, ngoại thường âu yếm vỗ. Để em an giấc ngủ, để em thảo...
|
tự biếm hoạ
Tác giả:
Cung Fa
Thế rồi lại thất bại. Ấp ủ bao lâu (?). Một bài thơ nhu mì. (không phải một cái bánh mì). Rốt cuộc. Gõ chưa hết câu lành. Lại vẹo, quanh qua chửi. Thị-Phèo của thế thời. Hu hu, chính là tôi! “Con sâu rầu xã hội”. “Con...
|
tử tù cắn tai mẹ (p1)
Tác giả:
Cung Fa
Tôi còn nhớ truyện cũ rất hay. Được dịp đọc một lần thuở bé. Kể về kẻ bất lương và mẹ. Ngược đời, trái đạo hiếu xưa nay. Bởi bà mẹ đã bị con trai. Cắn đứt tai vào ngày hành quyết, bạn có nghĩ vậy là đáng kiếp? Tên tử tù...
|
tư duy phản biện
Tác giả:
Cung Fa
Tư tưởng cá nhân rất quan trọng, và nó là nền tảng của tư tưởng tập thể. Duy vật, duy tâm, hay theo thuyết hư vô, thuyết bất khả tri đều có riêng lợi thế. Phản đối là một lựa chọn có ý thức, đòi hỏi bản lĩnh và năng lực...
|
trưa
Tác giả:
Cung Fa
Trong buổi gió nhẹ đung đưa bóng lá. Mây ngẩn ngơ buông cánh rải lưng trời. Hương cỏ khô vương vất gợi niềm vui. Mặt đất ngủ, phơi mình trong ánh trắng. Cây chanh ta quả xanh buông nằng nặng. Thân ổi kề, trái chín trĩu,...
|
từ nghiệp sanh ra
Tác giả:
Cung Fa
Hoang vu sương lỡ vận rơi. Hoang đàng mộng đã lạc trôi thác ghềnh. Hoang mang đờ đẫn riêng mình. Hoang hoải trải khắp cuộc tình oan khiên. Rời xa khắc ấy bình minh. Bước vô bụi phế, chân linh ngỡ ngàng. Đi ra còn tiếng...
|
trời già và tuyệt tác của ông
Tác giả:
Cung Fa
Mèo con, mèo ngủ cho ngon. Để trời già ngắm cho mòn cơn đau. Chiều mưa tím, tái loang màu. Sân vườn ám tối đêm sâu cắm sào. Khách gió tìm tới lao xao. Gửi lời thăm hỏi thời nào đã xa. Trời già lăn lộn phong ba. Tà...
|