gặp em ở cõi… không thừa
Gặp em ở chốn vô ngôn
Nơi lời nói rụng từng cơn cũ mèm
Em ngồi uống bóng trăng đêm
Ta bưng chén gió mà thèm một câu
Em cười như thể chiêm bao
Ta run như thể chưa bao giờ về
Người ta chào đón u mê
Còn em ngồi ngắm… cái ghê đời người
Câu thơ ta viết buổi trời
Bị em xé nửa làm lời ngược ngang
Một bên để lại huyên hoang
Một bên ném thẳng vô đàng… vô biên
Ta ngồi thở khẽ, làm duyên
Em đi, bỏ lại nỗi phiền giữa vai
Gặp em vỡ một hình hài
Còn ta lượm lấy chén cười lên men…