hạt cơm rơi
Tôi từng nhặt hạt cơm rơi
Mẹ tôi dạy thế một thời còn thơ
Cơm kia là hạt mồ hôi
Của ai cày cuốc dưới trời mưa nâu
Một hạt rơi, một lần đau
Đất ruộng cũng khóc đằng sau dáng người
Nên khi tôi lớn giữa đời
Vẫn còn thói cũ, nhặt nơi rơi tàn
Có người bật cười: Đồ hâm
Chỉ là một hạt cũng cầm trên tay
Tôi cười, chẳng nói chi hay
Chỉ mong giữ được tháng ngày còn quê