gánh đời
Có người gánh một gánh rau
Ra chợ đổi lấy bạc màu áo con
Có người gánh cả hoàng hôn
Trên lưng chở mỏi những hòn mồ côi
Có người chẳng nói một lời
Mà gánh giùm cả cuộc đời người quen
Ta từng nhẹ dạ như tên
Chẳng hiểu gánh nặng là bên vai người
Cuối cùng ta cũng qua đời
Mới hay gánh nặng cũng rơi lặng thầm
Chỉ mong ai đó một lần
Gánh thay cha mẹ chút phần thời gian