Poem logo
Poem logo

chiếc lá phong trong vườn gió

Chiều cuối thu, bầu trời nhuộm một màu đỏ nhạt.
Trên cành cao, Chiếc Lá Phong cuối cùng khẽ run lên trong hơi gió,
như ngập ngừng giữa đi và ở.

Bên song cửa, cô gái ngồi lặng lẽ.
Mỗi chiều, cô vẫn ngồi đó,
nhìn hoàng hôn đi qua,
nghe nhịp thời gian trôi
như những bước chân ai đó xa dần.

Hôm nay cũng thế, nhưng có chút khác lạ:
Gió ùa đến, mang theo Chiếc Lá Phong đỏ rực,
bay vòng một thoáng rồi đáp vào lòng bàn tay cô.

Chiếc Lá mỏng manh như lửa,
đẹp đến mức cô không dám nắm chặt.
Cô cười, nụ cười dịu dàng
như chỉ dành cho một điều gì rất riêng tư.
- Bạn từ đâu đến?
Cô hỏi, chẳng chờ câu trả lời.

Nhưng Gió đã thay Lá nói hộ:
-Tôi từ nơi những giấc mơ bắt đầu,
từ khu rừng xa nơi mặt trời rớt lại
một chút đỏ thắm.
Hôm nay, tôi đến để làm bạn với cô.

Cô nghe thế, trái tim chợt ấm.
Một niềm vui nhỏ thôi,
nhưng đủ để lấp đầy khoảng trống
của buổi chiều đang dần tắt.

Cô đặt Chiếc Lá Phong
vào quyển sổ cũ bên cạnh,
như muốn giữ lại khoảnh khắc này cho mình.
Ngoài kia, gió vẫn thổi,
và ngàn chiếc lá khác đang đợi giờ rơi xuống.
Nhưng với cô,
chỉ một Chiếc Lá Phong thôi… cũng đã thành câu chuyện.

Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm