chiếc lá khổ qua trong vườn gió
Từ ngày chiếc lá Khổ Qua được treo lên chuông gió,
khu vườn bỗng có thêm một nhịp thở khác,
Không rõ là gió đến nhiều hơn,
hay nỗi Khổ tự biết học cách… buông rơi Khổ… Qua.
Chỉ biết rằng mỗi lần gió khẽ nghiêng vai đi ngang,
chuông lại ngân lên một âm rất lạ,
không trong veo, cũng chẳng…não nùng, mà
giống như tiếng ai đó đang thì thầm kể chuyện cũ.
Gió hay ghé qua vào những buổi sớm còn lơ mơ sương.
Gió không ồn ào, chỉ khẽ chạm vào chiếc lá,
đủ để lá rung lên, đủ để chuông khẽ thức.
Mỗi lần như thế, chiếc lá Khổ Qua lại sáng hơn một chút,
như thể lá đang nhớ ra mình từng thuộc về dây leo trên giàn đầy nắng,
từng nghe tiếng chim, từng ngả nghiêng theo chiều gió, mà vẫn sống rất lâu.
CÔ hiểu: nỗi Khổ cũng có đời sống riêng của nó.
Nếu được treo lên cao, được gió vuốt ve,
được chuông lắng nghe, thì nỗi Khổ sẽ không còn nặng nữa.
Nó học cách ngân thành âm thanh, học cách rơi thành nhịp,
học cách trở thành một phần của bản nhạc không lời trong khu vườn nhỏ.
Có những chiều, cô ngồi bên cửa sổ rất lâu.
Không viết, không nghĩ. Chỉ nghe.
Nghe gió đi qua mái hiên.
Nghe chuông khẽ gọi tên Gió.
Nghe chiếc lá thì thầm những câu mà con chữ không giữ nổi.
Gió biết cô hay giấu những điều chưa kịp nói vào giữa những dòng thơ.
Nên mỗi lần đi ngang, gió cố tình chậm lại,
để cho những điều ấy có thời gian rơi xuống,
nhẹ như bụi nắng, mỏng như hơi thở.
Chuông gió thì kiên nhẫn hơn cả.
Chuông không hỏi vì sao Khổ, cũng không giục phải vui.
Chuông chỉ rung khi có gió, và im lặng khi cần im lặng.
Nhờ vậy, khu vườn giữ được một khoảng không gian êm ả,
vừa đủ để trái tim không lạc nhịp.
Một hôm, cô chợt nhận ra:
Chiếc lá Khổ Qua đã không còn xanh như trước.
Mép lá ngả vàng, gân lá mềm đi.
Nhưng lạ thay, tiếng chuông lại ấm hơn.
Như thể nỗi Khổ khi đã được treo lên đủ lâu,
sẽ tự biết cách chín.
Cô cười… khúc khích!
Thì ra, trong vũ trụ nhỏ này
Gió là kẻ đưa tin,
Chuông là người giữ nhịp,
Còn Lá… chỉ cần ở yên đó,
để Khổ… Qua đi, sẽ được hưởng trọn vẹn niềm vui.
Và từ hôm ấy, mỗi khi chiều xuống rất nhẹ.
trong khu vườn lại vang lên một âm thanh mỏng như sương:
Chuông ngân…
Lá rung…
Gió mỉm cười đi qua…
Chìếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Ngày 22 - 1 - 2026