bài thơ giống như dòng chữ hối hả.
Đôi khi thơ ca không thể kìm nén cảm xúc,
bên trong Dòng Chữ của chính nó,
nó khóc như một bông hoa, cười như một kẻ say rượu.
Bài thơ giống như Dòng Chữ hối hả, như những lời viết vội vã,
bỏ rơi những Nhà Thơ Tình ở phía sau,
đôi khi chúng tìm kiếm mặt trăng, các vì sao, và những xứ sở thần tiên xa lạ?.
Những vần thơ vẫn tiếp tục hát:
Những lời bí ẩn trỗi dậy từ ánh trăng sáng,
những suy nghĩ bao la bao trùm thế giới,
những lời thì thầm của tình yêu trôi dạt trong làn gió thơm,
một sự mở ra dường như có thật nhưng lại như trong mơ.
Translate:
有时诗歌无法抑制自己的情感,
在它自己的文字里,
它像花朵般哭泣,像醉汉般大笑。
诗歌就像匆匆写下的文字,
将情诗抛在身后,
有时他们会追寻月亮、星辰和遥远的仙境?
诗句继续吟唱:
神秘的文字从皎洁的月光中升起,
浩瀚的思绪包罗万象,
爱的低语在芬芳的微风中飘荡,
一个既真实又如梦似幻的开端。
Translate:
Sometimes poetry cannot contain its emotions,
within its own Words,
it weeps like a flower, laughs like a drunkard.
Poetry is like hurried Words, like hastily written words,
leaving the Love Poets behind,
sometimes they seek the moon, the stars, and distant fairy lands?
The verses continue to sing:
Mysterious words rise from the bright moonlight,
vast thoughts encompass the world,
whispers of love drift on the fragrant breeze,
an opening that seems real yet dreamlike.