cát bụi về đâu
Người sống trăm năm mấy chữ duyên
Đến rồi đi, chẳng một ai bên.
Tay ôm mộng lớn như mây nổi
Mắt ngắm quyền cao hóa cõi quên.
Vàng chất trong kho, tim vẫn rỗng
Danh vang muôn cõi, dạ không bền.
Cuối nẻo về đâu cơn gió lạ
Thổi tắt hồng tâm giữa bóng đêm.
23.01.2015