một đời... ngàn câu hỏi
Một Đời… Ngàn Câu Hỏi
——————————
Trên dốc cao nhìn cụm mây lảng đảng
Chẳng giận ai cứ nằm đó dịu dàng
Chừng bỏ mặt cơn gió sáng lang thang
Băng vào rừng rồi bay hoài bay mãi?
Con nắng ấm xưa nay còn tồn tại
Đủ sức tung mền ra khỏi cơn mê
Vùng vằng khói bốc từ ly cà phê
Chắc tại nghiền… nên cười qua khóe mắt?
Cứ lung tung mà rất ư là thật
Chất vấn mình vô ý làm ai buồn
Ta thuộc về cái gì đó, ai đó luôn
Để mỗi ngày tạo cuộc đời sống động?
Uống vội vàng ngụm nước trà còn nóng
Một chút cặn đọng đáy tách màu đen
Thì thầm hỏi qua hơi lạnh đã quen
Cửa đã đóng cài then hay còn mở?
Để có không gian nỗi buồn xoay trở
Có cả thời gian vui đợi người chờ…
Thu Vàng