Poem logo
Poem logo

xót xa con đò 1

Tác giả: Thiên Ân
XÓT XA CON ĐÒ 1
Con đò nằm dưới sông sâu
Bến hoang nghiêng bóng một màu quạnh hiu
Trăng già rơi xuống đìu hiu
Nghe trong sóng vắng có nhiều nhớ thương.

Mây trôi bỏ bến tha phương
Gió đi chẳng ngoảnh đoạn trường phía sau
Con đò neo một niềm đau
Trăm năm gỗ mục bạc màu thời gian.

Nước xuôi còn nhớ bến ngàn
Đò không còn khách sang ngang đợi chờ
Mấy mùa lá rụng xác xơ
Mấy mùa bãi vắng thẫn thờ cỏ cây.

Chiều buông dài bóng sông gầy
Lòng đò chất ngất những ngày xa xăm
Tiếng đời vọng giữa xa xăm
Mà nghe như thể nghìn năm lạc loài.

Bến xưa giờ đã xa rồi
Nhịp cầu duyên cũ giữa trời đứt ngang
Con đò ôm bóng hoang mang
Nuốt vào lòng những phũ phàng nhân gian.

Sông dài còn chảy miên man
Đò nằm nghe tuổi úa tàn trong mưa
Một đời chuyên chở nắng trưa
Cuối cùng chỉ gặp bến xưa mịt mùng.
Ngày 2/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm