gặp lại người xưa
Tình cờ gặp lại người xưa
Nhìn nhau bỡ ngỡ, như vừa mới quen
Không ngờ...
Có thời chung một bến duyên
Bắc cầu cho những vần thơ cặp kè
Qua chiều mưa gió lê thê
Cầu mơ lỡ nhịp, cơn mê lạc đò
Từ đó người ngược, ta xuôi
Thành hai chiếc bóng giữa đời lặng thinh
Hôm nay gặp lại… tình cờ
Chưa quên kỷ niệm vẫn ngơ ngác nhìn
Lẽ nào còn chút hữu duyên
Nên câu chào hỏi vẫn mềm như xưa
Hỏi em - Thơ có mấy vườn?
Vườn bao nhiêu mẫu, có trồng nhiều hoa?
Bỗng dưng em thích… nói ngoa
- Năm vườn thơ lớn... bao la ngút trời
Hoa Thơ nở khắp nơi nơi
Đếm hoài không hết một thời mộng mơ
Như thuyền còn cách xa bờ
Người xưa đã vội quay lưng giã từ
Em về Vườn Gió nhìn quanh
Mảnh vườn bé nhỏ, mong manh cuối chiều
Không hoa rực rỡ yêu kiều
Chỉ vài chiếc lá vẫn nhiều nhớ thương
Người đi qua một con đường
Để câu thơ cũ còn vương dấu giầy
Gặp nhau rồi lại chia tay
Ngẩn ngơ... tiếc nuối tháng ngày bên nhau...
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)