Poem logo
Poem logo

lắng nghe biển khóc 9

Tác giả: Thiên Ân
LẮNG NGHE BIỂN KHÓC 9
Biển buồn từ độ xa em
Sóng xô bãi cát suốt đêm thở dài
Con thuyền nằm nhớ gió mây
Như tôi nhớ một hình hài năm xưa.

Chiều nay biển đợi ai đưa
Cánh buồm trắng đã khuất vừa cuối sông
Mây trôi lơ đãng bên đồng
Biển nghe gió lạnh mênh mông gọi về.

Người đi bỏ lại lời thề
Hàng phi lao ấy tái tê tháng ngày
Cho con sóng nhỏ hao gầy
Cho trăng đầu bến đêm nay võ vàng.

Biển như kẻ lỡ đò ngang
Một đời đứng ngóng bên hàng dương xanh
Mùa thu rụng lá mong manh
Mà người chẳng trở về dành cho nhau.

Biển thèm một tiếng hỏi câu
Thèm đôi mắt cũ bạc đầu vẫn thương
Thèm ai chung một đoạn đường
Dẫu nghèo vẫn giữ vấn vương cuối đời.

Cho nên biển mãi đầy vơi
Sớm trông cánh nhạn, chiều ngồi nhớ ai
Trời cao mấy vạn dặm dài
Không bằng một chút duyên phai trong lòng.

Đêm nghe sóng vỗ bên sông
Tưởng như tiếng bước qua đồng năm nao
Biển buồn chẳng biết vì đâu
Chỉ nghe thương nhớ bạc đầu thời gian.
Ngày 15/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm