Poem logo
Poem logo

lắng nghe biển khóc 8

Tác giả: Thiên Ân
LẮNG NGHE BIỂN KHÓC 8
Biển buồn tự thuở sơ khai
Mang trong lòng một đêm dài mênh mang
Sóng đi bạc tóc thời gian
Mà cơn khóc vẫn ngập tràn khơi xa.

Chiều rơi tím cả môi hoa
Mây như tro lạnh bay qua cuối trời
Biển nghe hồn gió chơi vơi
Mà nghe nhân thế rụng rời héo hon

Biển ôm một mảnh cô đơn
Ngàn năm chưa vẹn một cơn mộng lành
Trăng khuya rỏ giọt mong manh
Không làm dịu được biển xanh não nề.

Con thuyền lạc giữa bốn bề
Như đời lạc giữa cơn mê bụi hồng
Bến nào neo được hư không
Cho cơn khóc ấy thôi dòng quạnh hiu?

Biển chờ từ sớm đến chiều
Chờ ai như thể trăm điều nhớ thương
Mà người khuất cuối con đường
Để cho sóng vỗ đoạn trường trùng khơi.

Có khi biển hỏi mặt trời
Vì sao nhân thế đầy vơi thế này?
Có khi biển hỏi hàng mây
Vì sao hạnh phúc như bay giữa trời?

Biển còn khóc mãi không thôi
Trót lời tri kỷ, cho người tri âm
Cho câu thơ chín âm thầm
Cho bàn tay ấm giữa ngàn lạnh tanh.

Ngày mai cát lại mong manh
Sóng còn thao thức loanh quanh bãi bờ
Biển như kiếp sống bơ vơ
Mang cơn khóc của hững hờ nhân gian.
Ngày 15/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm