Poem logo
Poem logo

gõ cửa tháng tám 1

Tác giả: Thiên Ân
GÕ CỬA THÁNG TÁM 1
Tháng tám đến, lòng tôi nghe rất rõ
Một mùa thu vừa chạm ngõ mà thôi
Đã bâng khuâng như thể sắp xa rồi
Đã thổn thức giữa ngàn điều chưa nói.
Ôi sân trường! Ôi những chiều nắng rọi!
Ôi hàng cây run rẩy gió heo may!
Tôi muốn giữ thời gian trong bàn tay
Mà chiếc lá cứ âm thầm rơi xuống.
Có phải thế, đời người luôn hụt hẫng?
Vừa gặp nhau đã thấp thoáng chia lìa
Vừa yêu thương đã nghe bóng thu về
Mang hương nhớ phủ lên từng kỷ niệm.
Em có biết mỗi con đường tan học
Đều còn mang hơi thở của ngày xưa?
Mỗi ghế đá, mỗi góc lớp đong đưa
Đều cất giữ một trời thương tha thiết.
Tôi đứng lặng giữa chiều thu da diết
Nghe tim mình như chiếc lá mong manh
Nghe thời gian đi rất vội qua nhanh
Như dòng nước chẳng bao giờ trở lại.
Ôi tháng tám! Xin đừng đi mãi mãi!
Cho tôi còn nhặt nhạnh chút hương xưa
Cho mắt ai còn đọng ánh nắng thừa
Cho môi cũ còn nguyên màu thương nhớ.
Nhưng mùa thu vẫn âm thầm mở cửa
Và tuổi đời vẫn lặng lẽ qua đi
Chỉ tình yêu ở lại với lòng si
Cùng ký ức của một thời áo trắng.
Tôi muốn níu tiếng ve còn lãng đãng
Muốn gom về những cánh phượng cuối mùa
Muốn ôm tròn tất cả buổi ngày xưa
Trong lồng ngực đang đầy cơn khát sống.
Tháng tám gõ, mà hồn tôi rung động
Ngỡ mùa nào vừa khép lại trong tim
Ngỡ một người đã khuất bóng lặng im
Còn để lại cả trời thu ở lại.
Ngày 1/8/2026
Thiên Ân (TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm