mênh mông tình hạ 1
MÊNH MÔNG TÌNH HẠ 1
Hạ về ve gọi bên sông
Phượng rơi đỏ cả cánh đồng nhớ nhung
Em đi bỏ lại ngại ngùng
Bỏ hàng ghế đá, bỏ cùng nắng trưa.
Trường xưa còn đó dây dưa
Hành lang vẫn đợi cơn mưa cuối mùa
Tôi về nhặt cánh phượng thưa
Nghe trong kỷ niệm gió lùa heo may.
Ngày xưa em đứng nơi này
Tóc buông chấm bóng vai gầy mà thương
Mắt em như khói ven đường
Làm tôi lỡ bước vấn vương một đời.
Ai ngờ duyên ngắn thế thôi
Mùa thi khép lại là người biệt tăm
Từ ngày vạn nẻo xa xăm
Tôi mang nỗi nhớ âm thầm qua sông.
Con đò neo bến đợi mong
Bến thì còn đó mà không thấy người
Chiều nay mây trắng ngang trời
Nghe như năm tháng bồi hồi gọi nhau.
Bao lần phượng nở tàn mau
Bao lần ve đổ nghẹn ngào sân quen
Tôi đi qua mấy mùa sen
Mà chưa đi hết nỗi niềm ngày xưa.
Mưa giăng lối cũ đong đưa
Cây vừa rụng lá như vừa tiễn ai.
Em giờ dời gót dấu hài
Hay còn giữ một bóng hoài năm nao?
Tôi như cọng cỏ úa sầu
Nằm nghe gió thổi bờ ao cuối đường
Tình xưa như khói như sương
Tan rồi còn đọng bên đường chiều quê.
Hạ về ve lại não nề
Tôi ngồi đếm lá vàng về trước sân
Biết rằng lỡ một lần chân
Mà thương một thuở thanh xuân suốt đời.
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|