mênh mông biển nhớ
MÊNH MÔNG BIỂN NHỚ
Biển chiều nay xanh đến ngẩn ngơ rồi
Anh đứng lặng nghe hồn mình sóng vỗ
Em ở đâu giữa mây trời muôn ngõ?
Để hoàng hôn nhuộm tím cả tình anh?
Gió vẫn bay mà tóc ấy không thành
Mắt vẫn đợi một chân trời rất cũ
Hải Âu vội nghiêng đôi cánh ủ rũ
Lướt qua lòng như một thoáng em qua.
Anh sợ lắm thời gian cứ trôi xa
Sợ kỷ niệm phai màu trong mắt biển
Sợ môi em một ngày thôi lưu luyến
Sợ tình yêu như cát trắng tan dần
Biển mênh mông mà nỗi nhớ vô ngần
Sóng một thuở còn xô vào bờ cũ
Anh vẫn muốn ôm em vào giấc ngủ
Như ôm trời trong một buổi xuân xanh
Em có nghe trong vị mặn mong manh
Có trái tim đang âm thầm cháy đỏ?
Mỗi con sóng là một lời bày tỏ
Đập nghìn lần lên vách đá cô đơn.
Biển hôm nay xanh thẳm đến vô cùng
Anh thèm được hóa cánh buồm no gió
Đi đến tận nơi tình yêu em ngỏ
Dẫu cuối trời còn bão tố trùng khơi
Bởi yêu em đâu phải chuyện một thời
Mà là chuyện của ngàn đêm thức trắng
Là mặt biển chứa đầy trăng và nắng
Chứa bóng người anh chẳng thể nào quên.
Nếu mai này tóc có bạc bên thềm
Anh vẫn giữ một màu xanh biển cũ
Vẫn gọi mãi tên em trong giấc ngủ
Như gọi mùa xuân ở tận cuối đời.
Ngày 23/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 12 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|