Poem logo
Poem logo

mênh mông biển chiều

Tác giả: Thiên Ân
MÊNH MÔNG BIỂN CHIỀU
Chiều xuống biển dài xanh ngắt xa
Mây buồn lững thững trôi không nhà
Sóng đi muôn thuở về đâu nhỉ?
Để lại bên bờ tiếng thở xa.
Em ngồi như tượng đá cô đơn
Tóc rối mang theo cả nỗi hờn
Mắt hướng chân trời nơi cuối bể
Nghe lòng gió lạnh thổi từng cơn.
Biển rộng bao la biển vẫn buồn
Như người ôm mãi một niềm thương
Con thuyền lạc bóng ngoài sương khói
Bỏ lại bờ xa vạn nhớ vương.
Ngày cũ chìm sâu đáy nước rồi
Hoàng hôn nhuộm tím một phương trời
Hàng dừa cúi mặt trong chiều muộn
Như tiếc thời xanh đã xa xôi.
Ta đứng bên đời nghe biển sâu
Nghe từng con sóng bạc mái đầu
Thời gian lặng lẽ qua không tiếng
Mà ngỡ trăm năm đã bạc màu.
Em tựa cánh chim bay cuối ngàn
Bỏ trời thương nhớ khuất mây tan
Ta như bến vắng chờ con nước
Mùa cũ đi rồi bến vẫn mang.
Biển vẫn nghìn năm xanh một màu
Lòng người mấy độ đổi thay đâu
Chỉ nghe gió thổi qua miền nhớ
Lạnh cả hồn xưa giữa biển sầu
Đêm xuống trăng lên bạc mặt khơi
Sương giăng mờ khuất nẻo xa vời
Một vì sao lẻ treo trời vắng
Soi bóng cô đơn xuống cuộc đời.
Ngày 23/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm