Poem logo
Poem logo

mênh mông tình hạ 2

Tác giả: Thiên Ân
MÊNH MÔNG TÌNH HẠ 2
Hạ lại về, ve đổ cháy trên cây
Ta nghe nắng nghiêng đầy trong mắt nhớ
Phượng vẫn đỏ như ngàn môi bỡ ngỡ
Mà tình xưa đã lỡ giữa chiều rồi.
Em đi qua, hương tóc vẫn chưa nguôi
Làm gió biếc bâng khuâng từng kẽ lá
Ta muốn giữ một trời hoa tháng Hạ
Giữ mắt em, giữ cả tuổi xuân này.
Ôi ghế đá còn xanh bóng phượng gầy
Còn hành lang dài như dòng thương nhớ
Những trang nhật ký run từng hơi thở
Mực chưa phai mà người đã xa xăm.
Thời gian đi như thác đổ âm thầm
Cuốn đi những gì ta nâng niu nhất
Một tiếng ve cũng làm lòng quay quắt
Một cánh hoa rơi cũng nhói tận tim mình.
Ta yêu lắm những chiều nắng lung linh
Yêu mái tóc buông mềm trên vai nhỏ.
Yêu ánh mắt từng làm trời nghiêng ngả
Yêu một thời không thể trở về đâu.
Em xa rồi, xa thật tự bao lâu?
Mà ký ức vẫn đầy như sóng vỗ
Ta muốn gọi mùa hè quay lại đó
Để một lần được nắm lấy tay em.
Nhưng dòng đời cứ miệt mài trôi thêm
Mây vẫn trắng trên con đường năm cũ
Ta đứng lại giữa mênh mông tình tự
Nghe hạ vàng phai nhạt giữa hồn ta.
Ve vẫn kêu, phượng vẫn đỏ sân trường
Chỉ tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại
Ta ôm mãi một mùa yêu khờ dại
Giữa đất trời gió thổi tận ngàn sau.
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm