đất nước tôi
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Đất nước tôi bây giờ thống nhất. Nhưng lòng người chia cắt không nguôi. Bốn hai (42) năm ai còn, ai mất? Hận thù kia đè nặng kiếp người. Đất nước tôi ngày nay bạc nhược. Giặc Tàu ô từng bước gồm thâu. Hồn tử sĩ ngàn năm...
|
đạn bom và dòng sữa mẹ
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Chị ngồi bên thềm nhà nhỏ. Cho con thơ bú ngon lành. Ngoài kia dường như súng nổ. Phía này một khoảnh trời xanh. Người mẹ bình yên thanh thản. Đứa con ôm lấy vú tròn. Dòng sữa tưởng chừng vô hạn. Ngọt ngào nuôi dưỡng đời...
|
dân vi quý
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Từng nghe:. “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”*. Đất nước ta xưa nay luôn trọng chữ nghĩa tình. Các bậc minh quân luôn lấy dân làm gốc. Lúc thanh bình nhân dân cày cuốc. Lúc nước mguy nan, kẻ thù xâm lược. Dân lại...
|
danh dự
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Danh dự của một con người. Danh dự của anh. Của tôi. Của chị. Của em. Và của tất cả những ai đã đang từng sống trên đời. Đều đáng quý như tròng mắt, con ngươi. Danh dự là tài sản riêng. Do chính mình tạo ra. Cũng do chính...
|
đại dịch
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Thảm họa từ đâu ập xuống trần. Hãi hùng gieo rắc khắp muôn dân. Hoàn cầu nghiêng ngả dường tê liệt. Thế giới rêm mình tiếng khóc than. Những chuyến bay không còn thú vui. Những hàng ghế thiếu vắng hơi người. Khoang tàu cứ...
|
đàn ông xứ mẽo
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Anh, một kẻ trượng phu nước Mỹ. Ga-lăng em là chuyện bình thường. Nô lệ vợ đâu ai thèm dị nghị. Một đời người mấy dễ được thương. Sáng thức sớm cà phê pha sẵn. Trứng ốp-la bánh mì lat hơ giòn. Chiều cơm nước lau bàn rửa...
|
đại bàng thi sĩ
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Có một loài đại bàng. Hay nổi máu khoe khoang. Vỗ ngực và xòe cánh. Là vút đến thiên đàng. Loài đại bàng chột mắt. Tưởng mình rất tinh anh. Nhìn trời lại hóa đất. Tưởng thấu đến non xanh. Loài đại bàng giả hiệu. Cứ ngỡ...
|
dẫu em là góa phụ
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Dẫu em là góa phụ. Chẳng quạt nấm mồ xanh. Trái tim hồng còn đỏ. Làm sao phụ xuân tình? Dẫu em là góa phụ. Đừng phong bảng tiết trinh. Hương vẫn còn say đắm. Sắc vẫn còn lung linh. Dẫu em là góa phụ. Vẫn mong cánh chim...
|
đâu mái nhà xưa?
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Nghỉ hè con gái về quê nội. Thăm chốn thân yêu, một mái nhà. Ngỡ ngàng bắt máy, nghe con hỏi:. “Nhà mình sao chẳng thấy đâu, ba?”. “Tổ ấm hôm nào nay đã mất. Cây vú sữa xanh cũng chặt rồi. Hồ cá ba xây giờ ai lấp? Con...
|
đàn ông nói xạo
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Những gã đàn ông lành như đất. Quanh năm cười nói rất thật thà. Trân trọng em dành riêng ánh mắt. Trắng như màu tuyết Canada. . Em biết đàn ông chuyên nói xạo. Ngôn từ huyễn hoặc giống bùa mê. Em hiểu những gì anh nói...
|