dạ khúc cho những con đường mòn
Những con đường mòn uốn lượn như những con rắn ráo
Bò lên đỉnh núi tìm kiếm một ngôi sao lạc
Anh đi theo dấu chân em bốc mùi nhựa thông
Và mùi của những cơn giông mùa hạ muộn.
Em là một bài thơ viết bằng ký tự tượng hình
Của một bộ tộc đã tuyệt chủng từ ngàn năm trước
Anh cố dịch bờ môi em sang ngôn ngữ của lửa
Nhưng chỉ nhận về những nắm tro tàn lấp lánh.
Hãy lắng nghe tiếng đàn môi của bóng tối
Nó đang bóc tách từng lớp da của mùa đông
Để lộ ra thớ thịt hồng hào của mùa xuân tới
Nơi tình yêu chúng ta sẽ nảy mầm từ những vết thương.
Đừng buông tay anh ra giữa khoảng không này
Nơi vực sâu đang há miệng chờ đợi những kẻ mộng du
Chúng ta sẽ bay lên bằng đôi cánh của khói bếp
Và tan vào cái lạnh tuyệt đối của đỉnh trời.
08.03.2026