đời như cái chổi
Đời như cái chổi lâu ngày
Quét hoài cũng thấy bụi bay đầy nhà
Người ta vun vén cửa ra
Rồi ngồi cười nhạt với ta quét đời
Cái chổi biết nói sẽ cười
Chủ nhà cũng bẩn như người ta thôi
Cái gì sạch được một thời
Rồi lâu cũng dính bụi đời mà thôi
Có người sống quá lôi thôi
Để người khác dọn, để ngồi mà khen
Người nào cầm chổi chuyên cần
Đa phần là kẻ ít phần miếng ngon
Chổi cũ, gỗ mục, tay mòn
Nhưng còn hơn kẻ tô son giữa đời
Sống sao, đến lúc tàn hơi
Nhìn cái chổi biết: ai người sạch hơn?