một thoáng nào
Một thoáng nào khi thu muộn đi rồi
Anh đến bên em với lời ngọt ngào
Làm em xao xuyến mơ ngày yêu nhau
Trời thu lơ đãng bên nhau duyên mình.
Một thoáng nào lời yêu anh đã nói
Sẽ cùng em dệt mơ ước mộng vàng
Đôi mình hạnh phúc vô vàn khi yêu
Tình ta đẹp mãi muôn chiều nhé anh.
Một thoáng nào em không còn thấy anh
Em lạc mất anh trên phố đông người
Anh về đâu sao cho em ngỡ ngàng
Tình buồn cho em hai hàng lệ rơi.
Chiếc khăn tay em lau dòng nước mắt
Lệ nhạt nhòa quặn thắt cuộc đời em
Anh đi rồi bỏ lại người tình nhỏ
Yêu dại khờ, sao anh rời xa em.
Một thoáng nào em biết anh xa cách
Ôi nghẹn ngào em chẳng trách gì anh
Em chơi vơi giữa dòng đời lãng đãng
Buồn một mình em bàng hoàng mất anh.