Poem logo
Poem logo

đối thoại với hư vô

Tác giả: Lâu Văn Mua
Khi hơi thở cuối cùng rời lồng ngực
Ta để lại gì cho thế giới sau lưng?
Một danh xưng đã mòn mờ trên đá
Hay một nụ cười còn đọng ở người dưng?

Cái chết không phải là một dấu chấm
Mà là dấu phẩy ngắt một dòng thơ
Để linh hồn bước sang trang viết mới
Phía bên kia của những giấc mơ chờ.

Ta đã sợ bóng đêm như sợ hãi
Sự tan biến vào khoảng trống mênh mang
Nhưng nếu không có mùa đông tàn lụi
Lấy đâu ra mầm biếc đợi xuân sang?

Đất mẹ mở vòng tay chờ con trẻ
Sau cuộc rong chơi mệt lả kiếp người
Trả lại thân xác cho ngàn dâu bể
Trả lại nợ nần cho gió lộng khơi.

Hư vô không phải là điều trống rỗng
Mà là nguồn cơn chứa đựng mọi điều
Như hạt giống giấu mình trong im lặng
Đợi ngày vươn mình hóa những thương yêu.

Kẻ sống mãi không phải người bất tử
Mà là người gieo được một hạt mầm
Trong trái tim của người còn ở lại
Một tiếng vang bền bỉ giữa thăng trầm.

Ta đối thoại với hư vô bằng lặng lẽ
Nghe tiếng không trung hát khúc luân hồi
Rằng sinh tử chỉ là thay manh áo
Linh hồn ta là mây trắng lững lờ trôi.

Đừng khóc khi một vì sao vụt tắt
Bởi ánh sáng nó còn đi rất xa
Hàng triệu năm sau người ta còn thấy
Vết tích huy hoàng trong mỗi chúng ta.

Hãy sống như thể hôm nay là cuối
Để yêu thương không sót một giây nào
Để khi nằm xuống giữa lòng đất lạnh
Thấy đời mình là một dải ngân hà cao.

Cái chết dạy ta biết trân trọng sống
Biết nâng niu từng mạch máu, làn da
Và biết rằng trong tận cùng hư ảo
Tình người là thứ chẳng thể phôi pha.

10.10.2024

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm