khúc hát đá tảng
Tôi sinh ra từ hốc đá
Cha mẹ đặt tên tôi bằng tiếng của đại ngàn
Đá không biết nói nhưng đá biết đợi chờ
Đá ở dưới chân, đá ở trên đầu
Người Mông mình như cây sa mộc mọc ngược
Rễ bám vào kẽ đá mà xanh.
Đừng hỏi tại sao lòng tôi cứng cỏi
Bởi sương muối đã rèn tôi từ thuở nằm nôi
Tôi uống nước khe mà lớn
Tôi ăn củ mài mà đi.
Con gái bản tôi váy xòe hoa trên đá
Tiếng leng keng vòng bạc gọi mùa xuân về.
Núi cao bao nhiêu lòng tôi cao bấy nhiêu
Đá sắc nhọn không làm đau bàn chân trần quen chạy
Ngày mai tôi xuống chợ
Mang theo mùi đá nồng nàn trong túi áo
Gặp bạn hiền thì rót rượu ngô
Rượu chảy qua họng như dòng suối nóng
Làm mềm đi những vết chai sần.
Tôi là đứa con của đá
Sống hiên ngang như đỉnh núi mờ sương
Dù đi đâu cũng nhớ về dốc cao bát ngát
Nơi có mẹ ngồi khâu áo bên bậc cửa
Và cha tôi đang mài lưỡi cày vào đá
Chuẩn bị cho một mùa nương mới bắt đầu.
|
Bài này đã được xem 2451 lần
|
|
Người đăng:
|
Vua Mông
|
|
|
|