trường xưa một thuở 3
TRƯỜNG XƯA MỘT THUỞ 3
Tôi trở lại trường xưa chiều tháng tám
Nghe nắng vàng run rẩy giữa hàng cây
Ôi sân cũ! Ôi những mùa phượng thắm!
Sao bây giờ xa ngái đến thế này?
Cửa lớp ấy còn thơm mùi kỷ niệm
Bảng đen kia còn giữ nét phấn nào?
Tôi cúi nhặt một cánh hoa rơi muộn
Nghe lòng mình đau nhói tự hôm nao.
Bạn bè cũ đã trôi về bốn phía
Như cánh chim lạc khuất cuối chân trời
Những tiếng cười từng làm đầy sân nắng
Nay tan rồi như khói mỏng mà thôi.
Tôi thương quá những ngày xanh đã mất
Những mắt nhìn bối rối thuở đầu yêu
Những trang vở chép đầy câu vụng dại
Mà bây giờ thương nhớ biết bao nhiêu.
Thời gian hỡi! Sao đi hoài chẳng đợi?
Sao cuốn đi từng sắc thắm môi cười?
Tôi muốn níu một mùa hoa ở lại
Giữ trong tay một chút nắng không rời.
Có người ấy đã xa từ dạo ấy
Để hồn tôi mang gió lạnh qua đời
Mười năm nữa, hai mươi năm nữa nữa
Vẫn bâng khuâng khi nhớ một bóng người.
Ngôi trường cũ vẫn âm thầm đứng đó
Như nhân chứng của bao cuộc biệt ly
Tôi trở lại mà nghe lòng trẻ lại
Dẫu tóc mình đã nhuốm dấu xuân đi.
Ôi trường cũ! Ôi một thời tuổi ngọc!
Ôi tình yêu trong trẻo thuở ban đầu!
Tôi ôm lấy khoảng trời xưa tha thiết
Mà nghe lòng rướm một giọt thương đau.
Ngày 6/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 16 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|