ngôi trường xưa 1
NGÔI TRƯỜNG XƯA 1
Ngôi trường cũ lặng bên trời cuối hạ
Nắng nghiêng vàng trên mái ngói rêu phong
Hàng cây đứng như mang niềm xa lạ
Nghe thời gian chảy lạnh giữa hư không.
Ngôi trường cũ những chiều mây viễn xứ
Tiếng ve sầu rơi rụng cuối hàng hiên
Ta trở lại tìm mùa hoa phượng cũ
Chỉ thấy buồn theo gió động ưu phiền.
Em đã khuất phía chân trời năm ấy
Bỏ sân trường ở lại với chiều sâu
Ta đứng lặng như hàng cây run rẩy
Nghe trong hồn chiếc lá rụng canh thâu.
Lối quen cũ bây giờ xa vạn dặm
Dấu chân xưa cỏ phủ tự bao giờ
Trang lưu bút ngủ quên dòng bụi phấn
Chữ nghiêng nghiêng còn đọng chút ngẩn ngơ
.
Cổng trường khép giữ một trời mộng tưởng
Bao học trò như cánh chim bay đi
Chỉ ký ức còn neo bờ bốn hướng
Như con thuyền lạc giữa buổi phân ly.
Chiều xuống chậm trên khoảng sân tịch mịch
Bóng hoàng hôn dài tựa nỗi cô đơn
Ta nhặt lá nghe mùa thu trở giấc
Một đời người như thoáng khói hoàng hôn.
Ngôi trường cũ nằm bên miền dĩ vãng
Như vì sao chìm khuất cuối sông ngân
Ta còn mãi mang trong lòng bóng dáng
Một thời xanh xa thẳm đến vô ngần.
Ngày 17/6/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|