ngôi trường xưa 4
NGÔI TRƯỜNG XƯA 4
Ngôi trường xưa đứng giữa chiều sương
Mái cũ âm thầm nghiêng bóng xế
Rêu phủ chân tường xanh nỗi nhớ
Lá vàng từng chiếc rụng bên hiên.
Cổng trường khép lại một miền riêng
Con đường hun hút về xa vắng
Ai bước qua rồi, ai ngoảnh lại
Mà nghe năm tháng lạnh bên lòng.
Sân cũ chiều nay gió mênh mông
Hàng cây đứng lặng nhìn mây trắng
Một tiếng chim bay qua trời rộng
Để bóng hoàng hôn xuống rất buồn.
Em đã đi rồi, em biết không?
Mùa xanh thuở ấy giờ xa khuất
Ta đứng bên thềm nghe gió gọi
Gọi một người xưa tận cuối trời.
Ngôi trường còn đó với mưa rơi
Với những hàng cây già bóng lá
Chỉ có chúng ta thành khách lạ
Qua miền kỷ niệm đã xa xăm.
Chiều xuống, sân trường phủ bóng âm
Một chút nắng tàn vương cửa lớp
Ta nhặt chiếc lá vàng năm cũ
Nghe cả đời mình rụng xuống theo.
Ngôi trường xưa — một cõi cô liêu
Giữ hộ cho ta thời áo trắng
Mai có về đây, người đã khác
Chỉ còn thương nhớ đứng chờ nhau.
Ngày 18/8/2026
Thiên Ân (TP. Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|