Poem logo
Poem logo

ngôi trường xưa 3

Tác giả: Thiên Ân
NGÔI TRƯỜNG XƯA 3
Ngôi trường xưa, ôi ngôi trường xưa!
Mỗi viên gạch cũng mang màu thương nhớ
Rêu xanh phủ lên một thời rực rỡ
Mà nghe lòng tiếc nuối đến vô biên.
Ta đi rồi, ai giữ hộ mùa quen?
Ai nhặt nắng rơi bên thềm năm cũ?
Ai gọi tên em giữa chiều lá đổ
Cho hồn ta còn được sống ngày xưa?
Em đã đi qua cánh cửa ban trưa
Áo dài chạm một trời hoa phượng đỏ
Ta đứng lại nghe thời gian than thở
Mà bàn tay muốn níu lấy mùa yêu.
Ôi tuổi xanh! Sao ngắn đến bao nhiêu!
Mới hôm nào còn chung đường, chung lối
Mà hôm nay cổng trường im tiếng gọi
Một bóng người xa khuất phía hoàng hôn.
Ta muốn ôm ngôi trường cũ vào hồn
Muốn giữ lại tiếng cười trong sân vắng
Muốn níu mãi bàn tay em vương vấn
Dẫu biết rồi chẳng thể trở về đâu.
Ngôi trường xưa, nay cỏ phủ chân sầu
Cây vẫn trổ những mùa hoa rất mới
Chỉ chúng ta đã thành người xa lạ
Đứng nhìn nhau qua một phía thời gian.
Nếu mai này ta trở lại trường xưa
Xin đừng hỏi vì sao ta đứng khóc
Bởi nơi ấy có một thời tuổi ngọc
Có một người ta đã yêu... rất lâu.
Ngày 18/8/2026
Thiên Ân (TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm