đừng hỏi tôi còn bao lâu
Có người hỏi: Sống bao lâu?
Tôi cười: Tôi sống theo màu mưa rơi
Theo hương gió lúa cuối trời
Theo câu hát mẹ một thời lặng thinh
Tôi không đếm tháng đếm năm
Tôi đếm những lúc biết cầm tay nhau
Tôi không gom cả mai sau
Tôi gom từng khúc nhói đau giữa đời
Đừng hỏi tôi đến bao giờ
Vì tôi chỉ sống đến khi không cần
Chỉ còn một chút chân trần
Đi qua cánh cỏ, lặng thầm mà xanh