cửa quyền
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Cửa quyền rộng chật tùy ai. Người quen bước nhẹ, lạ người chờ lâu. Người sang gật nhẹ một câu. Người nghèo thưa mỏi, cúi đầu chẳng thông. Tay run nộp tấm đơn hồng. Tay kia nhận lấy, giở không một lời. Giấy tờ xoay mãi giữa...
|
đan lờ đan thúng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tay cha thô ráp như vỏ cây già. Nhưng đan vào tre nứa lại mềm như nước chảy. Người đồng mình không chỉ biết cầm súng, cầm cày. Còn biết lấy sợi mây buộc chặt nỗi lo. Con ngồi xem cha chẻ lạt. Lạt mỏng như sương, lạt dày như...
|
đi săn thú
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đi săn theo dấu cũ. Giữ nỏ như giữ tình. Thú khôn không dễ bắn. Người khôn không dễ lừa. Dõi chân qua mười dốc. Rình mồi qua ba ngày. Gió thuận che hơi. Lá rừng che người. Bắn một mũi phải trúng. Nói một lời...
|
đêm tĩnh mịch
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trăng lạnh soi nghiêng bóng tự ngồi. Tâm không gợn sóng giữa dòng trôi. Thế gian đảo lộn ta như đá. Đạo lý lung lay vẫn vững đôi. Sắc sắc không không không sắc nữa. Tham sân giận hận dứt không rồi. Chỉ còn hơi thở qua...
|
cười cái tử sinh
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta cười vào cái tử sinh. Nó run lên một đường kinh khẩy nhẹ. Tử sinh là chuyện bốn bề. Nó không rảnh để ngồi lê tán hoài. Ta đem cái chết ra phơi. Thấy nó cũng chẳng hơn lời gió mây. Thế là ta cứ nằm đây. Chờ khi nó đến...
|
đêm thấy mình trần trụi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đêm thấy mình trần trụi. Không áo, không vải, chỉ có hơi thở của em. Dưới bầu trời im lặng, tôi đứng đó. Mọi sự che giấu đều tan biến trong đêm tối. Cảm giác như thể không có gì còn lại. Ngoài những cảm xúc trần trụi,...
|
di chúc của đất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khi tôi chết hãy chôn tôi dưới gốc cây gáo già. Nơi tôi từng ngồi khóc mỗi khi bị mẹ đánh đòn. Đừng xây lăng mộ bằng bê tông cốt thép. Hãy để giun dế được tự do bò qua tim tôi. Tôi muốn máu mình thấm vào từng kẽ đất. Nuôi...
|
con ngựa thầu dầu
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Con ngựa thầu dầu chân đi như gió cuốn. Chở ta qua những đỉnh đèo mây phủ trắng đầu. Nó biết nghe tiếng lòng ta hơn cả người tình. Biết dừng lại chỗ có cỏ xanh và nước mát. Bờm ngựa bay như bờm của những ngọn sóng...
|
con quỷ trên ngực
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trong đêm tối khi màn nhung khép lại. Ánh trăng tà xuyên kẽ lá đơn côi. Ta nằm đó, giữa lâu đài hoang hoải. Nghe thời gian ngừng đọng giữa vành môi. Một bóng hình từ hư vô hiện hữu. Chân đen sậm giẫm lên vùng ngực đau. Nó...
|
đạo làm người
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sống giữa nhân gian phải vững lòng. Tránh điều gian trá, giữ tâm trong. Biết thương kẻ yếu, yêu người thật. Chớ cúi đầu hèn trước bạc đồng. Vinh nhục qua rồi như bóng xế. Nghĩa tình còn lại giữa mênh mông. Mai sau ai nhắc...
|