lời nguyền
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta dính lời nguyền độc. Từ thuở mới biết yêu. Là suốt đời suốt kiếp. Chỉ nhớ em mỗi chiều. Lời nguyền làm ta héo. Như chiếc lá mùa thu. Làm đầu óc ta mụ. Trong một cõi âm u. Chẳng thuốc nào chữa được. Chẳng thầy pháp nào...
|
khúc trừ tà cho một trái tim hoang
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Có một con quỷ cô đơn đang trú ngụ trong ngực anh. Nó gặm nhấm những ký ức về những mùa màng thất bát. Em đến với một bó lá ngải cứu hoang và một chiếc chuông bạc. Bắt đầu nghi lễ trừ tà bằng những lời chú dịu dàng. Em...
|
không đề
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chợt sông lóng lánh đào sen má hồng. Anh như thèm khát nước xuôi dòng. Trong sông in cột bọt dày sông. Hoa cây trinh nữ nhè nhẹ xuôi. Con đường lối nhỏ đi cong queo. Em bước điềm nhiên không vướng chân*. Anh đi lững đững...
|
không gian và thời gian
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Không gian che khuất ngực sầu
Thế gian ai cản nổi đâu nỗi lòng
Em ơi sao đẹp lạnh lùng
Khiến anh vĩnh cửu đi cùng thời gian
10/05/2010
|
lâu đài cát
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta xây một lâu đài. Bằng cát mịn bên bờ. Để đón em vào ở. Như một bức tranh thơ. Có cung điện ngao du. Có tháp cao tầng tầng. Bằng tất cả khát vọng. Của một kẻ si tình. Nhưng sóng biển tràn lên. Cuốn phăng đi tất cả. Lâu...
|
khúc tự tình
Tác giả:
Lâu Văn Mua
***.... "Tiễn em đi, mà lòng anh đã chết theo từ đó. ....Hỡi người yêu ơi, hỡi người tình trăm năm".... ***. Anh dắt con ngựa chiến đi về phía mặt trời lặn. Tiếng chuông ngựa leng keng gõ vào vách đá. Em đứng đó, váy lanh...
|
khúc ca lá ngón
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nếu một ngày em mệt mỏi với trần gian. Hãy về đây, anh hái cho nắm lá xanh rờn. Lá ngón thung sâu chưa bao giờ biết dối. Nó sẽ đưa chúng mình về phía không nhau. Chúng mình yêu nhau bằng thứ tình yêu của thú dữ. Cào xé thịt...
|
khúc hát đá tảng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi sinh ra từ hốc đá. Cha mẹ đặt tên tôi bằng tiếng của đại ngàn. Đá không biết nói nhưng đá biết đợi chờ. Đá ở dưới chân, đá ở trên đầu. Người Mông mình như cây sa mộc mọc ngược. Rễ bám vào kẽ đá mà xanh. Đừng hỏi tại...
|
khúc tự tình của đất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đất không nói, đất chỉ lầm lũi chịu đựng. Những bước chân người đi, những lưỡi cày xới nát. Đất ôm vào lòng tất cả những đắng cay, tủi nhục. Để chắt chiu từng giọt nhựa sống cho cây. Như lòng mẹ bao dung chẳng bao giờ oán...
|
khúc ru bùn đất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngủ đi những hạt mầm vừa thoát thai từ kẽ nứt. Đất không còn đủ mỡ màu để nuôi nấng những kiêu hãnh. Chúng ta lớn lên bằng nước mắt của những đám mây đen. Bằng mồ hôi chua chát ngấm qua lớp áo sờn vai. Mẹ tôi nhai trầu rồi...
|