nhặt chiếc lá khô
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Lá úa rơi nghiêng cạnh gốc già. Ta nhặt, nâng lên, ngắm rất xa. Một thuở xanh rờn trên cành thắm. Giờ nằm im lặng giữa chiều tà. Hình sắc có rồi đều sẽ mất. Chỉ còn nhân hậu giữa bao la. Ai yêu điều nhỏ, yêu toàn...
|
nói với con
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Con ơi, núi cao vì không chê đá. Người lớn lên vì không sợ nghèo. Trâu chẳng sợ cày. Gà chẳng sợ gáy. Con đừng sợ gian nan. Sợ lòng mình bỏ cuộc. Núi cho con bóng mát. Đừng đốn rừng lấy củi. Suối cho con nước ngọt...
|
nụ cười vô sự
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chẳng có chi đâu để phải buồn. Mây trôi, gió cuốn, chẳng ai suôn. Nắng lên rọi sáng từng vòm lá. Trăng xuống soi lòng những nẻo luồn. Không dính sắc tài, thân nhẹ bẫng. Chỉ theo chân thật giữa đường buông. Một nụ cười...
|
nương ngô trên mây
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nhà tôi ở nơi mây bay vào tận bếp. Nương ngô nhà tôi trồng sát tận trời xanh. Mỗi hạt ngô là một giọt mồ hôi mặn chát. Thấm xuống lòng đá để nảy mầm sự sống. Sáng sớm ra nương, sương còn đậu trên vai. Ta vung cuốc bổ vào...
|
những quân cờ trên bàn thạch
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tiếng đại bác át đi lời mẹ hát. Khói súng ngăn đường tia nắng ban mai. Trên cánh đồng giờ chỉ còn xác mạt. Của những chàng trai chưa kịp ngày dài. Ai đã vẽ những đường biên trên cát? Để máu người chia cắt những dòng...
|
nước suối không chen nhau mà trong
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Con suối chảy, chẳng cần giành chỗ. Cứ trôi êm mà trong đáy lòng. Người sống thật chẳng cần chen lấn. Vẫn thành người được trọng giữa bản xa. Mình hay rồi chẳng sợ người khá. Mình chắc chân chẳng ngó người hơn. Kẻ hay khoe...
|
nỗi cô đơn dài như sợi lanh của mẹ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nỗi cô đơn của anh. Dài như sợi lanh mẹ ngồi se mỗi chiều. Từng vòng quay, từng nhịp kéo. Cứ nối dài, nối mãi. Chẳng biết đâu là điểm dừng. Mẹ gò lưng bên khung cửi. Những ngón tay khéo léo. Xoay trở từng sợi mong...
|
những hạt ngô nảy mầm từ đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Cha tôi gùi núi trên lưng suốt một đời. Mẹ tôi nhai sương để nuôi bầy con nhỏ. Đất ở đây hiếm như hơi thở. Phải nhét hạt ngô vào hốc đá mà cầu kinh. Cây ngô mọc lên, xanh đến rợn người. Như những ngón tay vươn ra từ huyệt...
|
những hoàng hôn không biết nói năng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đêm mọc lên từ kẽ móng tay cha. Phù sa bọc lại những lời thề dang dở. Con nước ròng bò qua ngực lở. Nghe tiếng cá quẫy đuôi trong thớ thịt người. Cánh đồng nứt nẻ nụ cười. Nơi những hạt lúa mọc lên từ nước mắt. Dưới đáy...
|
quán trọ trần gian
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ai ghé trần gian một chặng thôi. Rồi về đâu đó chẳng ai đôi. Người trước, kẻ sau như nước chảy. Gió luồn cửa sổ gọi hồn trôi. Bạc vàng chất đống không mang được. Oán hận đầy tay hóa khói rồi. Chỉ một ánh cười trao lúc...
|