đan lờ đan thúng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tay cha thô ráp như vỏ cây già. Nhưng đan vào tre nứa lại mềm như nước chảy. Người đồng mình không chỉ biết cầm súng, cầm cày. Còn biết lấy sợi mây buộc chặt nỗi lo. Con ngồi xem cha chẻ lạt. Lạt mỏng như sương, lạt dày như...
|
dối trá đủ rồi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dối trá đủ rồi. Những lời đường mật không che nổi vết gãy. Những ánh mắt lảng tránh. Như mây mờ che khuất ánh mặt trời. Đủ rồi. Những chiếc mặt nạ đổi thay theo ngày tháng. Những lời hứa mỏng manh như lá khô. Rơi rụng...
|
đi săn thú
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đi săn theo dấu cũ. Giữ nỏ như giữ tình. Thú khôn không dễ bắn. Người khôn không dễ lừa. Dõi chân qua mười dốc. Rình mồi qua ba ngày. Gió thuận che hơi. Lá rừng che người. Bắn một mũi phải trúng. Nói một lời...
|
chim rừng không đậu cành cong
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chim bay xa, chọn cây mà đậu. Người ở đời, chọn bạn mà chơi. Cành cong gió lắc bay đầu gió. Lòng cong người bỏ lúc gian nan. Bước lên dốc mới biết chân ai vững. Sống giữa người mới rõ ai ngay. Kẻ miệng ngọt nhưng bụng...
|
đối thoại với hư vô
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khi hơi thở cuối cùng rời lồng ngực. Ta để lại gì cho thế giới sau lưng? Một danh xưng đã mòn mờ trên đá. Hay một nụ cười còn đọng ở người dưng? Cái chết không phải là một dấu chấm. Mà là dấu phẩy ngắt một dòng thơ. Để...
|
cười cái tử sinh
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta cười vào cái tử sinh. Nó run lên một đường kinh khẩy nhẹ. Tử sinh là chuyện bốn bề. Nó không rảnh để ngồi lê tán hoài. Ta đem cái chết ra phơi. Thấy nó cũng chẳng hơn lời gió mây. Thế là ta cứ nằm đây. Chờ khi nó đến...
|
đêm thấy mình trần trụi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đêm thấy mình trần trụi. Không áo, không vải, chỉ có hơi thở của em. Dưới bầu trời im lặng, tôi đứng đó. Mọi sự che giấu đều tan biến trong đêm tối. Cảm giác như thể không có gì còn lại. Ngoài những cảm xúc trần trụi,...
|
dòng sông và hòn đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sông chảy
đá đứng
ai mạnh hơn?
sông mài đá
đá chặn sông
ngày nối ngày
không ai thắng ai
chỉ có hình dáng đổi thay
đá tròn hơn
sông sâu hơn
con người cũng thế
va chạm nhau mà lớn lên
|
chó hoang
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nó từng là con chó ngoan. Ngồi dưới chân thế giới. Vẫy đuôi. Khi được gọi tên. Nó từng biết nghe lời. Biết nhịn đói. Biết nằm im. Dưới đêm dài dỗ dành. Nhưng rồi. Bị bỏ rơi một lần quá đột ngột. Nó lang thang. Giữa tiếng...
|
con dao hai lưỡi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dao bén chém cây cũng gục. Dao cùn cắt cỏ cũng đau. Người khôn lời ngọt như dao. Dùng sai cứa đứt cả lòng. Mài dao sắc chớ mài lời độc. Dao cùn còn sửa được thôi. Lời nói ra khó mà đổi lại. Vết cứa sâu chẳng lành một...
|