khúc tự tình
Tác giả:
Lâu Văn Mua
...."Tiễn em đi, mà lòng anh đã chết theo từ đó. ....Hỡi người yêu ơi, hỡi người tình trăm năm...". Anh dắt con ngựa chiến đi về phía mặt trời lặn. Tiếng chuông ngựa leng keng gõ vào vách đá. Em đứng đó, váy lanh xòe như...
|
gùi của mẹ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Gùi của mẹ không chỉ đựng ngô. Còn đựng cả tiếng suối mười đời. Cả hơi thở núi. Cả bóng mây chiều. Gùi nặng như cơn mưa đầu mùa. Nhưng mẹ đi nhẹ như sương. Đất mẹ gói trong lá chuối. Thơm như lời ru. Mỗi bước mẹ đặt xuống...
|
lòng tham
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Lòng tham như hố sâu. Chẳng ai lấp đầy được. Có một lại muốn hai. Có tất cả vẫn thèm hơn nữa. Mắt sáng lên vì vàng. Tai chỉ nghe lời đường mật. Người giẫm lên người. Chỉ để chạm vào ảo ảnh. Càng níu càng tuột...
|
gửi em gùi ngô chưa lột
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Anh là người không có bạc đeo. Chỉ có bắp ngô còn chưa bóc vỏ. Nhưng anh thương em từ hôm gặp. Từ lúc váy em vướng vào khèn. Anh gùi ngô qua ba con suối. Mỗi bước là một nhịp nhớ em. Ngô chưa bóc vì anh bận thổi. Thổi...
|
khúc hát đá tảng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi sinh ra từ hốc đá. Cha mẹ đặt tên tôi bằng tiếng của đại ngàn. Đá không biết nói nhưng đá biết đợi chờ. Đá ở dưới chân, đá ở trên đầu. Người Mông mình như cây sa mộc mọc ngược. Rễ bám vào kẽ đá mà xanh. Đừng hỏi tại...
|
gùi nặng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Gùi nặng
mới biết sức vai
ngày khó
mới biết sức người
mưa gió là thước đo cây
hoạn nạn là thước đo bạn
|
khúc tự tình của đất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đất không nói, đất chỉ lầm lũi chịu đựng. Những bước chân người đi, những lưỡi cày xới nát. Đất ôm vào lòng tất cả những đắng cay, tủi nhục. Để chắt chiu từng giọt nhựa sống cho cây. Như lòng mẹ bao dung chẳng bao giờ oán...
|
hồi sức
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Em là hơi thở tôi, trong giây phút tắt nghẽn. Là nhịp đập tim tôi, khi mọi thứ sắp buông lơi. Hồi sức, không phải là những máy móc. Mà là bàn tay em, nắm lây tôi trong bóng tối. Trong cơn thập tử nhất sinh. Tôi thấy em,...
|
em lấy chồng bản khác
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Em lấy chồng về bản xa. Đường đi phải qua ba mùa lá đỏ. Tôi đứng bên đồi nhìn người rước. Mà tim đau như gùi đá rơi. Ngày em đi, trời không mưa. Chỉ có mắt tôi nhòe khói bếp. Bản dưới rước dâu bằng ngựa trắng. Còn tôi chỉ...
|
khói
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khói vươn mình, nhẹ tan vào không trung. Mang hơi thở từ lòng sâu bếp lửa. Là mỏng manh, là hư vô, là nửa. Giữa hiện hình và tan biến xa xăm. Khói bay lên, như dải lụa bồng bềnh. Quấn vào gió, kể câu chuyện lặng thầm...
|