chim khôn chọn cành đậu
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chim khôn chọn cành mà đậu. Người khôn biết chỗ mà cầu an thân. Chớ ham cái bóng vàng ngân. Chớ mơ ngọn sóng xa gần phù du. Chim bay biết tránh vực sâu. Người đi biết lối bùn nhơ chớ vào. Biết lui, biết tiến nơi nào. Mới...
|
chó khôn chẳng sủa bậy
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Lặng im là phúc lặng sâu. Kẻ hay tru tréo thường câu mất lòng. Lưỡi mềm hơn cả gươm cong. Đâm ai chẳng máu nhưng mong chết người. Chó khôn chẳng sủa giữa trời. Gà ngu gáy sớm, tội đời chẳng tha. Nói nhiều lắm chuyện hóa...
|
cõi tạm
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Bình rượu qua tay người lữ thứ. Ngọn đèn chong sáng bức tranh đời. Chợ sớm bán mua quanh bát gạo. Đêm khuya tính toán mấy đồng lời. Ngẫm ra vui buồn đều gió thoảng. Biết rằng được mất cũng mây trôi. Cõi tạm bước qua như...
|
chim rừng không đậu cành cong
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chim bay xa, chọn cây mà đậu. Người ở đời, chọn bạn mà chơi. Cành cong gió lắc bay đầu gió. Lòng cong người bỏ lúc gian nan. Bước lên dốc mới biết chân ai vững. Sống giữa người mới rõ ai ngay. Kẻ miệng ngọt nhưng bụng...
|
chàng trai đi tìm chữ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nó cầm bút như cầm cuốc. Chữ đen trắng không nặng bằng đất. Mỗi trang sách là một dốc cao. Mỗi bài học là một lần té ngã. Cha nó bảo: Học không no bụng. Mẹ nó nói: Chữ đâu mua gạo. Nó im lặng, vẫn đi. Đêm nhóm lửa học bài...
|
chiếc gùi của cha
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chiếc gùi mây bạc màu. Mỗi nan treo một câu chuyện. Có nan kể mùa mất trắng. Có nan kể năm được mùa. Cha gùi củi, gùi ngô, gùi đá. Cả im lặng cũng gùi. Im lặng nặng hơn đá. Nhưng cha vẫn đi. Mỗi bước là một chữ. Gùi...
|
chó hoang
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nó từng là con chó ngoan. Ngồi dưới chân thế giới. Vẫy đuôi. Khi được gọi tên. Nó từng biết nghe lời. Biết nhịn đói. Biết nằm im. Dưới đêm dài dỗ dành. Nhưng rồi. Bị bỏ rơi một lần quá đột ngột. Nó lang thang. Giữa tiếng...
|
con dao hai lưỡi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dao bén chém cây cũng gục. Dao cùn cắt cỏ cũng đau. Người khôn lời ngọt như dao. Dùng sai cứa đứt cả lòng. Mài dao sắc chớ mài lời độc. Dao cùn còn sửa được thôi. Lời nói ra khó mà đổi lại. Vết cứa sâu chẳng lành một...
|
chân dung của nắng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nắng Tây Bắc không dịu dàng như lời hát. Nó là những lưỡi dao rát bỏng khứa vào da người. Tôi thấy nắng cháy trên đôi vai gầy của chị. Khi gánh những mớ rau ra chợ lúc hừng đông. Nắng đọng lại thành những hạt muối trắng trên...
|
chú ngựa già
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Chú ngựa già đứng buồn thiu bên máng cỏ. Đôi mắt mờ đục nhìn về phía rừng xa. Nó đã cùng tôi đi qua trăm nghìn con dốc. Chở bao nhiêu mùa màng, bao nhiêu nỗi buồn vui. Chân nó giờ đã mỏi, lưng nó giờ đã còng. Không còn đủ...
|