cuồng dạ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Bóng đêm buông màn tối. Giấu kín mật ngọt này. Ta tìm nhau vội vã. Trong cơn khát cuồng say. Giường chiếu như biển động. Sóng tình xô dạt dào. Mỗi cái chạm da thịt. Là một tiếng thì thào. Tên em đầu ngọn lưỡi. Ta gọi...
|
dạ khúc cho những con đường mòn
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Những con đường mòn uốn lượn như những con rắn ráo. Bò lên đỉnh núi tìm kiếm một ngôi sao lạc. Anh đi theo dấu chân em bốc mùi nhựa thông. Và mùi của những cơn giông mùa hạ muộn. Em là một bài thơ viết bằng ký tự tượng...
|
đêm trầm tư
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Canh khuya vắng lặng tiếng trùng rao. Ngước mặt nhìn lên khoảng tựa sao. Đúng đúng sai sai đời phán xét. Hơn hơn thiệt thiệt dạ nao nao. Thành công lắm kẻ vây quanh nịnh. Thất thế cô đơn bóng tự vào. Tự hỏi xưa nay ai bất...
|
đầm lầy
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tình em là đầm lầy. Ta lỡ bước chân vào. Càng giãy giụa thoát ý. Càng lún xuống chiều sâu. Bùn đen vây bủa lấy. Đến ngực rồi đến môi. Hút cạn chút dưỡng khí. Của một kiếp con người. Nhưng bùn lại ấm áp. Như vòng tay của...
|
cửa quyền
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Cửa quyền rộng chật tùy ai. Người quen bước nhẹ, lạ người chờ lâu. Người sang gật nhẹ một câu. Người nghèo thưa mỏi, cúi đầu chẳng thông. Tay run nộp tấm đơn hồng. Tay kia nhận lấy, giở không một lời. Giấy tờ xoay mãi giữa...
|
đan lờ đan thúng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tay cha thô ráp như vỏ cây già. Nhưng đan vào tre nứa lại mềm như nước chảy. Người đồng mình không chỉ biết cầm súng, cầm cày. Còn biết lấy sợi mây buộc chặt nỗi lo. Con ngồi xem cha chẻ lạt. Lạt mỏng như sương, lạt dày như...
|
đêm tĩnh mịch
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trăng lạnh soi nghiêng bóng tự ngồi. Tâm không gợn sóng giữa dòng trôi. Thế gian đảo lộn ta như đá. Đạo lý lung lay vẫn vững đôi. Sắc sắc không không không sắc nữa. Tham sân giận hận dứt không rồi. Chỉ còn hơi thở qua từng...
|
cười cái tử sinh
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta cười vào cái tử sinh. Nó run lên một đường kinh khẩy nhẹ. Tử sinh là chuyện bốn bề. Nó không rảnh để ngồi lê tán hoài. Ta đem cái chết ra phơi. Thấy nó cũng chẳng hơn lời gió mây. Thế là ta cứ nằm đây. Chờ khi nó đến...
|
đêm thấy mình trần trụi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đêm thấy mình trần trụi. Không áo, không vải, chỉ có hơi thở của em. Dưới bầu trời im lặng, tôi đứng đó. Mọi sự che giấu đều tan biến trong đêm tối. Cảm giác như thể không có gì còn lại. Ngoài những cảm xúc trần trụi,...
|
đạo làm người
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sống giữa nhân gian phải vững lòng. Tránh điều gian trá, giữ tâm trong. Biết thương kẻ yếu, yêu người thật. Chớ cúi đầu hèn trước bạc đồng. Vinh nhục qua rồi như bóng xế. Nghĩa tình còn lại giữa mênh mông. Mai sau ai nhắc...
|